Ngẫu Hứng "1000 năm Thăng Long"

Tôi rằng định bỏ làm thơ

Nhung khi hội ngộ ngứa nghề
lại thơ

Thơ thì thơ thẩn thẩn thơ

Mỗi khi ngẫu hứng thẩn thơ cũng
đành

Cho dù vợ nói ngẩn ngơ

Tôi đây cũng cứ tý thơ cho “roài”

 

Thơ rằng Hội tụ Thăng Long

Đồng môn gặp mặt mong rằng
bao xưa?

Bạn ơi giá có ngày xưa

Tôi đây cũng cứ lối xưa ta về

 

Bạn tôi hội tụ trăm bề

Người thì ở đất cụ đề Chất Công

 Vẫn thế dáng thắt lưng ong

Sao đêm rụng hết rơi vòng áo em

Có người ở đất vua Hùng

Còn mang rể cụ tháp tùng góp vui

Áo màu  hoa đỏ sân trường

Cây che bóng mát những trưa học bài.

 

Bạn thì ở đất mường La

Uống xong thì lại tung ly cười
khì

 Vòng tay uống cốc “mắt Nai”

Để xin thương hiệu mãi mà không xong

Bạn tôi ở quê vua Trần

Khi ra chẳng nói năng chi chỉ
cười.

Đến khi chuẩn bị về rồi

Bịn ra bịn rịn nói cười chẳng
ra

 

Có bạn gặp cứ làm ngơ

Nhưng là chính hiệu là chim
báo lành

Hỏi ra mới biết Mường Trà

Bạn tôi yêu sớm quả là không
ngoa

 

Có bạn tên cả mùa hoa

Ban đây Mận đấy lẽ nào tôi
quên

Đến mùa hoa nở trắng rừng

thật là khung cảnh trữ tình mênh mang.

 

Bạn tôi dấu ấn là Hương

Uống đi uống lại vẫn còn sót Hương

Hương tên sao đẹp lạ lùng

Tôi đây may mắn có nhiều bạn
Hương

Các Hương khoe sắc toả hương

Làm tôi lại cứ ẩm ương bồi hồi

 

Còn có cô bạn của tôi

Đích thị tên Ngọ uống rồi chẳng
say

Lại mang đặc sản miền Tây

Thịt Tê Giác đó bị quay nhiều
lần

 

Hê hê… kể mãi không thôi

 

Lần sau hẹn gặp thế thì mới
vui

Góp vào Blog mấy câu

Đó là ngẫu hứng đó là niềm
vui

 

Muile bịn rịn những gì

Post lên gỡ xuống vẫn chưa hài
hài lòng?

Tôi đây bái phục LeMui

Vừa ngủ vừa hát vẫn làm được
thơ.

 

Dung Trần cũng thật không ngờ.

Làm chân Hội trưởng cũng thơ
ngất trời

Thôi thế các bạn của tôi

Tôi yêu các bạn bao giờ phôi
phai…

 

 Hẹn gặp lại các bạn. K10

 

Lai Chau at 09/14/2010 06:24 pm comment

 Hoan hô! phải thế chứ bỏ cuộc sao được K10 nhỉ: với phụ nữ không ai muốn làm nửa chừng cả.      Đặc biệt với chị em LCĐM uống rượu để chuyển sang ông rồì,các bạn nam còn không muốn bạn nghỉ làm thơ, ắt hẳn các bạn nữ càng không mà nên ngứa nghề lại làm thơ là quá đúng roài. Các nam đồng môn ạ “DCT” cũng lưu ý với các bạn  nhớ nè- “DCT” cũng là để chia sẻ với các bạn nam đây! Vợ là cô giáo gia đình.  Dạy ta biết cách làm cha, kính người. Làm cha khi vợ sinh con. Làm cha phải biết rửa nồi nấu cơm. Tắm giặt con cái tinh tươm. Dọn nhà, lau cửa, dạy con học bài. Lại thêm cái cách yêu người Yêu quí của ngoại điểm 10 vợ cho. Đến chơi đàng ngoại phải chào. Phải luôn biết được người nào bề trên. Chưa kể phải nhớ hết tên. Khi vợ hỏi đến, anh liền biết ngay. Biết trước đi với đồng môn. Là anh chịu khó nhanh tay việc làm. Xong rồi: Uống rượu đồng môn. Người liêng biêng tý có say đâu mà. Nếu say tý chút vợ tha. Xin thưa có chút rượu vào Thì anh mới có tâm hồn làm thơ Làm thơ, ra thẩn vào thơ . Ngơ ngơ! ngẩn ngẩn; ngẩn ngơ vợ cười. Thôi thì cái kiếp làm người. Số đời nó thế, đổi đời dễ đâu. Hehehe! Thôi tạm thế, lúc khác chia sẻ với các tiếp nhé- DCT

Lai Chau at 09/12/2010 02:46 pm comment

He he! hay quá là hay!      Đọc thơ bạn, tớ định vay vài vần      Tự dưng lại thấy thích thơ      Nhưng roài nghĩ mãi vẫn thơ đâu vần. Hi hi!