Hình ảnh đa diện về Cầu Hang Tôm

 

Ảnh không lời nhưng “nói” rất nhiều

Một chút suy tư, một thoáng hoài niệm

Bao nhiêu cây cầu ta đã qua

Những chiếc cầu nào cho ta cảm xúc?

Cây cầu nào đi vào tiềm thức

Bắc qua hai nửa cuộc đời ta?

TT

Lai Chau at 01/05/2011 09:31 am comment

Thêm một góc nhìn nữa về cây cầu hoài niệm của chúng mình đây các LCDM ơi! Muile

Advertisements

Không biết những vạt ổi rừng ở Bình Lư có còn không?

Trong những lúc ” tua” lại những đoạn ký ức, Muile hình dung thấy thật rõ nét những cảnh vật, bóng dáng của các ĐMLC chúng mình ngày ấy…và con đường quanh co dưới chân dãy Hòang Liên phía bên Lai Châu  là thị trấn Bình Lư thật thơ mộng ( mặc dù đường xá đầy ổ gà

). Các ấy cứ tưởng tượng lại mà xem…Này nhé núi đá vôi xanh thẫm soi bóng xuống những hồ nước cũng xanh thăm thẳm một màu và tớ vẫn nhớ cảm giác ngày đó nếu mà cho chân nhúng xuống nước sẽ có con gì đó nó đớp mất chân, rồi những vạt ổi rừng ven đường cũng đầy hấp dẫn mỗi khi được về xuôi đi qua những cánh rừng đó. Thỉnh thoảng trên ” đường thiên lý” tớ cũng được chú lái xe cơ quan mẹ tớ dừng xe cho lũ trẻ  nghỉ ngơi ngắm cảnh và đương nhiên là chui rúc vào những vạt rừng lúp xúp ven đường tìm kiếm những hoa quả có thể chén được. Mong ước một ngày nào đó trở lại những vạt ổi rừng ven đường…Không biết cảnh xưa, người cũ bây giờ thế nào? Bao giờ lại đến ngày xưa?

Tâm sự

Chào các bạn! Mình là Phương 12 A đây, mình nhớ các bạn quá! Ngày nào mình cũng vào thăm ngôi nhà của chúng ta, để chiêm ngưỡng và thưởng thức những bài thơ hay, những ý tưởng  hay và những tâm sự của các bạn. Tuy nhiên, để có một đóng góp cho ngôi nhà thêm sinh động thì mình chưa làm được ( có nhiều lý do). Mong các bạn thông cảm và đừng trách Phương nhé!

 

Lai Chau at 12/01/2010 10:33 pm comment

Bạn có nhớ tên các bạn này không nhé! Ảnh lớn ở đây.

Viết về người thầy của chúng tôi

Ngày 20 tháng 11, nhớ về các thầy cô giáo của chúng ta, tôi đọc lại bài viết của ông TT năm ngoái vẫn mang tính thời sự vì bài viết nói được tình cảm của chúng ta với các thầy cô giáo  ngày ấy. Xin đăng lại bài viết này.

Ngày 20 tháng 11, cũng như mọi năm, cả xã hội hướng về các thầy cô giáo . Truyền thống tôn sư trọng đạo hàng nghìn năm ăn sâu vào tâm trí người dân đất Việt. Với chúng tôi – đồng môn Lai châu, tình cảm với các thầy cô dạy dỗ chúng tôi thuở học trò nửa khôn nửa dại càng sâu sắc và không thể nào quên. Thầy trò chúng tôi, đến từ nhiều miền quê khác nhau,được gặp nhau tại Lai châu như là có duyên hội ngộ. Chúng tôi, cũng như mọi người dân Lai châu thở ấy, sống với nhau rất tình cảm, như là anh em, bè bạn, đối xử với nhau như trong một gia đình, dù quê gốc khác nhau, đến từ các miền quê khác nhau . Cuộc sống vất vả thời bao cấp nhưng dạt dào tình người! Người Lai châu chúng tôi sống thật tình cảm và đoàn kết, như câu thơ rất phổ biến ngày ấy:

               Thái Đen, Thái Trắng, Thái Bình – Ba Thái đồng tình xây dựng quên hương

  Tình thầy trò chúng tôi cũng rất sâu sắc và không thể nào quên. Thời ấy, cả thầy  và trò đều vất vả với cuộc sống thường nhật. Cả đất nước thời đó đều như thế ! Chúng tôi nghèo vật chất nhưng giàu tình người! Ngày ấy, lũ học trò chúng tôi tuổi 15,16 nửa người lớn, nửa trẻ con. Các thầy cô giáo đa số cũng còn rất trẻ, chỉ hơn chúng tôi chừng 7, 8 tuổi. Tốt nghiệp đại học sư phạm, chấp nhận xa thành phố phồn hoa và đương đầu với rất nhiều khó khăn nơi rừng núi xa xôi, các thầy cô lên Tây bắc để mang tri thức, nhiệt huyết và tình cảm dậy dỗ chúng tôi. Ở ngôi trường cấp 3 Thị xã Lai châu cũ, thầy trò chúng tôi đã gắn bó với bao nhiêu kỷ niệm trong suốt 3 năm học. Hình ảnh mái trường này sẽ đi theo chúng tôi suốt cuộc đời!

tPR3CdYvPmYAV0OtrdqZCg

Thời gian ngắn chẳng tầy gang, 3 năm học thấm thoắt trôi qua với bao nhiêu kỷ niệm. Những kỷ niệm sâu sắc với quê hương Lai châu, với tình bạn học trò, với tình thầy trò và với mái trường thân yêu đã được các bạn tôi hồi tưởng và chia sẻ trong trang blog này ở các mục “Ngày ấy xôn xao”, “Điểm nhấn Lai châu”,…

Từ mái trường cấp 3 thân yêu đó, chúng tôi đã trưởng thành và tỏa đi mọi miền của đất nước. Cuộc sống mưu sinh của chúng tôi gian nan và vất vả cùng với sự khó khăn của đất nước thời kỳ ấy. Mỗi người chúng tôi đi một con đường riêng. Các bạn tôi, người thành đạt, may mắn, hạnh phúc có; người vất vả, kém may mắn và không hạnh phúc cũng có. Âu cũng là số phận! Nhưng trên hết, dù cuộc sống như thế nào, dù ở phương trời nào, chúng tôi đều giữ gìn bản sắc người Lai châu: tình cảm, giản dị và trung thực.

“ Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ”! Vì tình cảm đồng môn Lai châu sâu sắc, sau bao nhiêu năm xa cách, chúng tôi lại tìm được nhau. Tình bạn là thiêng liêng, cao cả! Sau hơn hai mươi năm, từ nhiều vùng khác nhau, chúng tôi lại về với nhau. Xúc động, bồi hồi ôn lại chuyên cũ, hỏi thăm gia cảnh của bạn, cùng tâm sự, chia sẻ chân tình. Hồn nhiên trêu chọc  mày , tao chi tớ, chúng tôi như trẻ lại hàng chục tuổi! Bao nhiêu khó khăn vất vả, bon chen đời thường như không hề tồn tại! Chúng tôi hòa mình trong tình cảm thân ái, trong men say tình bạn. Chúng tôi nâng ly chúc mừng ngày hội ngộ, chúc cho bạn luôn may mắn và thành đạt.Chúng tôi uống như thể chưa bao giờ uống được nhiều đến thế!

Chúng tôi cùng nhau hát say sưa những bài hát về Lai châu, Điện Biên, về Tây bắc xinh đẹp và tình người. Chúng tôi hát về thuở học trò và những bài hát về thầy cô giáo….

Chúng tôi cùng nhau vui chơi và chụp chung những bức ảnh để lưu giữ những khoảnh khắc tình bạn không thể quên! Chúng tôi muốn quay lại…ngày xưa!

baJsIb0FCafansiiFCKUww

Ngày xưa như thể vừa mới hôm qua. Vậy mà đã gần 30 năm trôi qua! Bây giờ chúng tôi đều ở lứa tuổi U50. Nhiều bạn tôi đã được lên chức ông bà! Chúng tôi vẫn dạy các con kính yêu các thầy cô giáo. Chúng tôi vẫn kể cho các con về sự tôn kính thầy cô giáo của thế hệ cha mẹ  chúng.

Uống nước nhớ nguồn! Đồng môn Lai châu chúng tôi luôn dành tình cảm kính yêu và trân trọng đến các thầy cô giáo. Các thầy cô sau một thời gian “chèo đò” đưa các lứa học sinh Lai châu qua sông, lại chia tay “bến đò Cấp 3 Thị xã Lai châu”, để chuyển sang các “bến đò” khác. Nhiều thầy cô đã chuyển về dưới xuôi, tiếp tục sự nghiệp “trồng người”cao cả ở quê hương của mình. Chúng tôi luôn quan tâm tìm hiểu và thông tin với nhau về các thầy cô của mình. Phần lớn thầy cô vẫn tiếp tục dạy học hoặc làm quản lý ở trường mới mình chuyển đến. Một số ít thầy cô đã chuyển từ nghiệp “chèo đò” sang ngành nghề khác.

Cũng là hữu duyên, chúng tôi may mắn tổ chức được một cuộc hội ngộ giữa các thầy cô và học trò đồng môn Lai châu cách đây mấy tháng. Chúng tôi vẫn nhận ra các thầy cô sau gần 30 năm xa cách. Dù nét mặt cũng có thay đổi theo tuổi tác và mái tóc ngả màu”bụi phấn” thời gian nhiều hơn!

VgUqDMnPPeh0u7sv3igDVg

Cuộc hội ngộ này thật nhiều cảm xúc! Chúng tôi kể lại với các thầy cô nhiều câu chuyện mà thầy và trò đã trải qua, nhắc tới nhiều người, nhớ tới nhiều sự kiện của thầy và trò, của trường cấp 3 xưa. Không phải trò nào thầy cũng nhớ, bởi ai cũng có thể nhớ “người lái đò” chứ người “lái đò” làm sao nhớ hết bao người mình “chở sang sông” suốt bao nhiêu năm qua! Tuy vậy, đọng lại trong chúng tôi là sự xúc động và bất ngờ của các thầy cô về một lớp học trò tình cảm và trân trọng với các thầy cô của mình. Chúng tôi đã cùng thầy cô hàn huyên, tâm sự. Chúng tôi đã cùng hát với thầy cô những bài hát về Tây bắc, những bài hát về người thầy, cô giáo. Thầy trò chúng tôi như được quay lại thời tuổi trẻ gần 30 năm trước!

Tháng 11, cả xã hội tôn vinh những người thầy, cô giáo! Hội LCDM chúng tôi cũng dành tình cảm cho những người thầy, cô giáo của mình.

Chủ nhật tuần trước, chúng tôi đã tổ chức một chuyến đi Thái Bình để thăm thầy giáo chủ nhiệm của mình – người thầy mà chúng tôi dành nhiều tình cảm kính yêu nhất bởi sự giản dị, gần gũi và hết lòng vì học sinh. Về thăm thầy, chúng tôi mang một tâm trạng như là về nhà mình, thăm người anh của mình! Bao nhiêu năm rồi thầy vẫn thế! Vẫn là giọng nói sôi nổi như lời giảng bài ngày nào và mang âm hưởng của chất giọng quê hương Thái bình, thầy xúc động chia sẻ những ngày tháng không thể nào quên trên vùng đất nhiều tình người – Lai châu! Vẫn là thầy của chúng em gần ba mươi năm về trước, hiền lành, giản dị, mộc mạc, chân tình! Có vẻ như cuộc sống xô bồ của kinh tế thị trường và những thay đổi trong cuộc sống chẳng ảnh hưởng gì đến thầy. Thầy vẫn tiếp tục dạy học, không phải vì mưu sinh mà vì tình yêu với nghề giáo.

xl.gQWovLN3PrUw1SCGS7w

Ngày mai là 20.11, đồng môn Lai châu chúng em xin gửi lời chúc tốt đẹp nhất đến với các thầy cô giáo! Chúc các thầy cô luôn mạnh khỏe, hạnh phúc với gia đình và với nghề cao quý của mình! 

Kính tặng các thầy cô những bông hoa rừng đẹp nhất của TâyBắc

Lai Chau at 11/20/2010 04:17 pm comment

Dung la bai viet da the hien duoc tinh cam cua LCDM chung ta voi cacs thay co, voiTB, voi mot thoi tre tuoi nen luon co y nghia, du la duoc viet cach day 1 nam roi, Cam on ban da thay mat moi nguoi gui loi chuc den casc thay co’ khong biet cac thay co co biet duoc nhung tinh cam cua hoc tro, nhung loi chuc cua chung em den cacs thay co khong?

Lai Chau at 11/20/2010 04:17 pm comment

Dung la bai viet da the hien duoc tinh cam cua LCDM chung ta voi cacs thay co, voiTB, voi mot thoi tre tuoi nen luon co y nghia, du la duoc viet cach day 1 nam roi, Cam on ban da thay mat moi nguoi gui loi chuc den casc thay co’ khong biet cac thay co co biet duoc nhung tinh cam cua hoc tro, nhung loi chuc cua chung em den cacs thay co khong?

Chúc mừng ĐMLC ngày 20/11

mI1wH0vfdYZZFl7NYlgT4A uTOr_9pTj6nj2sPRuxlSRw _2Wt21GqSAugV51bWZGR2w JTMtAuhgdZSvSBKXXAElxQ dErSBaSoClGuJVsTXPZ7Eg 91s6Mw35czz6jueLbzqVWw EOrXSowAztn4enpwfh89Wg Ae3jiEaHyiQvNT3zUP7Y6A kY3n7KzDwOXBTMIpliNxPw JmNMPh_quMnehEASTLvkww iZj2niox9o64Rnrps76BWw U73q5qH2FgUX3gYXqDpWxg JfTPiAbfyfx6fasVCbV30Q HSlMC5XRC0N9F2ro1lsqSA o8A4I4mL9ZHdYDhHXwLRnQ duK8ZlBM3gfyPjxNGg76bg jRqKhayAO.48MG1Z7KtQyA

1.                               Un! Đúng là BĐC, nhìn là thấy, nghe là hiểu, nói là hay, làm là được…hứa là đúng hẹn: cảm ơn sự quan tâm & chia sẻ của tất cả các bạn ĐMLC dành thời gian & đặc biệt tình cảm bạn bè, tình đồng môn cho ngày 20.11của (Thầy giáo Dung+  Thầy giáo Mùi):

Ngày vui nhất được ở với các bạn đồng môn

Bởi có những giây phút ấy rất tự hào

Giữa bạn bè nối vòng tay thân ái

Được chia sẻ công việc vui thật vui

Giữa một trời hạnh phúc có các bạn đồng môn

Niềm hạnh phúc ấy ghi trong tôi mãi mãi

Tất cả chúng tôi cùng tràn đầy hạnh phúc

Cùng hát ca vang ôn lại tuổi học trò

Thầy Mùi vẫn giữ vai trò

Bắt nhịp nối tiếp bài ca kết đoàn

Không đàn, không nhạc…vẫn”say” xưa mới tài

…………………………………

Đến giờ cũng phải chia tay

Thôi chào nhé mà lòng xao xuyến

Hẹn sẽ gặp lại các buổi sau

Ta lại hát tiếp bài ca kết đoàn

Ôi! tình bạn thiêng liêng và cao quí

Giữ mãi trong nhau kỷ niệm này

Tặng cho chúng tôi thêm niềm tin, thêm sức mạnh

Tình đồng môn ta thật tuyệt vời

Các ĐMLC cũng là Nhà giáo có ở nơi xa, xin cùng chia sẻ niềm vui này cùng tất cả các bạn(DCT)

Lai Chau at 11/19/2010 01:04 pm comment 

Cảm ơn những tình cảm đậm chất LCĐM các bạn đã dành cho  DCT, Muile +++ nhân ngàykỷ niệm nghề ” cầm phấn” của chúng tớ. Không có ca từ nào có thể diễn tả xiết những cảm xúc khi LCĐM mỗi khi gặp gỡ chúng mình hãy cất cao giọng ca nào…. lưng…xoong….xam….xí…. ÈN EN ÈN ÉN… ÈN EN ÈN EN….ÈN EN EN ÉN EN ÈN….ÈN EN EN ÉN EN ÈN…..ÈN EN EN ÉN EN ÈN. muile

Lai Chau at 12/08/2010 08:19 am reply 

ÈN EN ÈN ÉN… ÈN EN ÈN EN….ÈN EN EN ÉN EN ÈN….ÈN EN EN ÉN EN ÈN…..ÈN EN EN ÉN EN ÈN.           Đúng là khoảnh khắc niềm vui bất tận